48. Đó là số đội tham dự World Cup 2026, tăng hẳn 16 đội so với mọi kỳ trước. Nghe thì hoành tráng, nhưng với người hay soi kèo như tôi, con số đó đồng nghĩa với một thứ duy nhất: nhiều bất ngờ hơn, nhiều đội lót đường hơn, và vẫn chỉ một cái tên được nâng cúp lên cuối cùng. Mà thường thì cái tên đó chẳng có gì bất ngờ cả.

World Cup lần này diễn ra từ ngày 11/6/2026 đến khoảng 19/7/2026, trải dài trên lãnh thổ ba nước đồng chủ nhà Mỹ – Canada – Mexico. Lần đầu tiên trong lịch sử một giải đấu lớn như vậy được tổ chức theo kiểu “chia ba”. Bóng đá thì đẹp, nhưng logistics thì tôi không dám nghĩ tới. 48 đội chia thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội — tức là mỗi đội chỉ đá 3 trận vòng bảng trước khi bước vào vòng knock-out. Ba trận. Nhiều khi chưa kịp nóng máy đã phải chơi sinh tử rồi. Đó là điều khiến tôi tin rằng form nhất thời sẽ quan trọng hơn bao giờ hết ở kỳ này.
Tại sao Brazil và Pháp vẫn là hai cái tên tôi không bỏ qua
Tôi không phải người thích hô hào. Nói “Brazil sẽ vô địch” thì dễ lắm, nhưng lý do đằng sau mới là thứ đáng bàn.
Brazil từ sau 2002 đến giờ vẫn đang “hẹn hò” với cúp vàng mà chưa chốt được. Nhưng cứ nhìn vào lứa cầu thủ hiện tại — Vinicius Jr., Rodrygo, Endrick nếu kịp chín về tư duy — thì rõ ràng đây là thế hệ có khả năng nhất trong 20 năm qua để xử lý cái “dớp” đó. Vinicius ở Real Madrid mấy mùa qua không phải chơi cho vui. Anh ta đang học cách quyết định trận đấu ở những thời điểm quan trọng nhất. Đó là thứ mà cầu thủ Brazil thế hệ trước thiếu mỗi khi vào sâu ở World Cup.
Còn Pháp? Tôi thực ra không thích đội Pháp lắm — họ chơi bóng đôi khi nhạt như nước lã, cứ trông vào Mbappé giải quyết tất cả. Nhưng “nhạt mà thắng” thì vẫn là thắng. Mbappé năm 2026 sẽ 27 tuổi, đúng độ chín nhất của một tiền đạo đỉnh cao. Thêm vào đó, chiều sâu đội hình Pháp vẫn thuộc hàng đáng sợ nhất thế giới. Tôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng họ đang ở vị thế rất tốt.
Nếu bạn muốn tham khảo thêm phân tích tỷ lệ và dự đoán world cup 2026 từ nhiều góc độ khác nhau trước khi giải đấu bắt đầu, đó cũng là một nguồn đáng đọc qua để có cái nhìn tổng thể hơn.
Đừng bỏ qua Argentina — nhưng hãy thực tế một chút
Argentina là đương kim vô địch. Messi năm 2026 sẽ 38-39 tuổi, và thành thật mà nói, tôi không kỳ vọng ông ấy còn ở phong độ đỉnh điểm. Nhưng tôi cũng không dại gì loại Argentina khỏi danh sách. Vì lý do đơn giản: họ vừa vô địch năm 2022, tức là cái văn hóa chiến thắng, cái cách biến khó khăn thành bàn thắng — nó đang nằm trong xương tủy của lứa cầu thủ đó rồi. Julian Alvarez, Enzo Fernandez, Mac Allister — những người này sẽ không sụp đổ chỉ vì Messi không còn là phiên bản tốt nhất của chính mình.
Vấn đề của Argentina là hàng thủ và thủ môn. Năm 2022 họ thắng chủ yếu nhờ Messi và nhờ cả may mắn ở một số thời điểm cực kỳ căng thẳng. Nếu Emi Martinez vẫn giữ phong độ, họ vẫn nguy hiểm. Nếu không, câu chuyện sẽ khác.
Tây Ban Nha thì sao? Lứa Yamal, Pedri, Gavi — trẻ, đẹp, nhưng tôi chưa đủ tin họ có thể đi hết một giải đấu dài với áp lực tột đỉnh. Đức đang xây dựng lại, Anh thì… Anh là Anh, mãi mãi là câu chuyện kỳ vọng không bao giờ thành hiện thực.
Tóm lại, tôi đứng ở đâu?
Nếu phải chọn, tôi vẫn để Brazil và Pháp ở hai vị trí đầu danh sách ứng viên thực sự. Không phải vì cảm tính, mà vì đội hình, độ tuổi trung bình, và sự kết hợp giữa kinh nghiệm lẫn sức trẻ của cả hai đang ở điểm ngọt nhất đúng thời điểm. Argentina là ứng viên tối ẩn nếu Messi còn duyên. Tây Ban Nha là cái tên tôi sẽ để mắt nhưng chưa đặt cược.
48 đội, 3 tháng, hàng trăm trận đấu. Bóng đá luôn có cách làm đảo lộn mọi thứ. Tôi phân tích để hiểu rõ hơn, không phải để tuyên bố chắc chắn — vì ai tuyên bố chắc chắn về bóng đá thường là người chưa xem đủ nhiều. Và dù bạn theo dõi World Cup theo kiểu nào, hãy nhớ giữ đầu óc tỉnh táo và
